Cuối cùng thì cái giọt nước làm tràn ly đã rơi...
Mẹ không thể chịu đựng hơn được nữa và mẹ quyết định viết cho ba con một bức tâm thư. Trong thư mẹ nói hết những suy nghĩ, những chất chứa trong lòng mẹ bấy lâu nay và vào thời điểm hiện tại mẹ muốn ly thân. Thậm chí mẹ cũng đã nghĩ đến chuyện ly hôn và tìm hiểu thông tin cả về mặt pháp lý cũng như qui định của Đạo Công Giáo.
Mẹ nói hết những suy nghĩ của mẹ. Có thể có những suy nghĩ là do hiểu lầm, cũng có những suy nghĩ là do mẹ cả nghĩ, nhưng tất cả những gì mẹ nghĩ về ba về gia đình này, mẹ đều nói hết. Nhưng cũng có nhiều điều mẹ không nói hết được, vì có những điều rất nhỏ rất nhỏ như hạt bụi thôi, nhưng cũng đủ làm xốn xang khó chịu khi những hạt bụi ấy bay vào mắt...
Mẹ đã định sẽ ngồi viết lại hồi ký, kể về những ngày tháng qua, để nếu như... nếu như có một ngày mẹ quyết định không đi chung 1 con đường với ba con, sau này lớn lên, con có dịp đọc những dòng hồi ký ấy của mẹ, có thể con sẽ hiểu được 1 phần nào những gì mẹ đã phải trải qua và chịu đựng, rồi đến khi không thể chịu đựng được nữa thì mẹ phải có một quyết định, dù rằng quyết định đó mang lại một kết quả không mấy tốt đẹp, mà nó chỉ làm tình hình không tệ hơn được nữa mà thôi. Thế nhưng, những bộn bề trong cuộc mưu sinh cứ cuốn mẹ đi, mẹ không có thời gian lắng đọng hồn mình mà ngồi lại viết những dòng hồi ký đó để dành cho con nữa.
10 ngày nữa là giỗ đầu ông ngoại con. Bà ngoại dự định là sẽ mời ông bà nội con ăn một bữa cơm và nhân dịp đó nói chuyện với ông bà nội về tình cảnh ở nhà này, chỉ một số vấn đề không thể không nói được thôi, chứ chắc cũng chẳng nói hết được. Vì mẹ nghĩ có nói cũng chẳng giải quyết được gì, họ vẫn nghĩ là con của họ, tức là ba con không có lỗi gì cả, chỉ là hoàn cảnh đẩy đưa chứ ba con không muốn như thế.
Trở lại một chút với chuyện bức tâm thư mẹ gửi cho ba. Mẹ đã suy nghĩ và ngồi viết lá thư đó rất nhiều ngày, trước khi quyết định đưa cho ba con đọc. Lại thêm thời gian này mẹ bị viêm họng suốt 2 tuần liền vẫn chưa hết, cộng với công việc chồng chất, khiến mẹ mệt mỏi rã rời cả về tinh thần lẫn thể xác. Con cũng bệnh hơn 1 tuần. Mẹ vừa tự chăm sóc cho mình, rồi chăm cho con, tốn không ít tiền, lại thêm nỗi lo tiền học phí của con tháng này không biết lấy đâu ra, trong khi tiền tiết kiệm của mẹ đã gần cạn hết rồi. Dự định mua máy chụp hình DSLR và học đàn piano của mẹ phải gác lại vô thời hạn. Cả tháng 6 này, con không có lấy một tấm hình nào cho ra hồn cả, toàn là hình do mẹ chụp bằng điện thoại, mà điện thoại mới đổi lại chụp hình xấu òm, mẹ chưa có khả năng đổi lại điện thoại khác nữa... Đủ thứ chuyện phải lo khiến mẹ mệt mỏi thật sự. Vậy mà dường như tất cả những chuyện đó nằm ngoài vùng phủ sóng của ba con. Ba con đi làm về, ngủ nguyên buổi sáng đến 3h chiều mới xuống bếp tìm gì đó ăn rồi chiều 6h đi làm. Mẹ biết ba đi làm đêm rất mệt. Mẹ biết hết. Nhưng điều đó không có nghĩa là ba có quyền bỏ bữa cơm duy nhất của gia đình, để dành đồ ăn ba cũng không ăn, không đưa con đi học như mọi khi, mọi việc nhà đều mẹ và ngoại thay nhau làm hết trong khi vẫn phải thay phiên nhau làm chả, rồi làm hàng bán kiếm từng trăm ngàn, ky cóp lo cho những chi phí sinh hoạt trong nhà....Mấy ngày nay, trưa mẹ chạy hàng xa ngoài trời nắng như thiêu như đốt, chiều mẹ bệnh xật xừ vẫn phải gượng dậy cố gắng chạy đi đón con đưa con đi bác sĩ khi trời mưa giông tầm tã, trong khi ba con nằm nhà coi TV. Mẹ cũng không biết gia đình này có còn là gia đình trong suy nghĩ của ba con hay không nữa. Tất cả những chuyện này quả thực rất nhỏ nhặt, nhưng vì mẹ là phụ nữ, mẹ rất quan tâm tới những chuyện nhỏ nhặt nên mẹ không thể chịu nổi nếu những chuyện nhỏ đó cứ chồng chất lên nhau ngày này qua tháng nọ đến năm kia rồi cũng sẽ thành một ngọn núi cao, đè nặng lên trái tim mẹ và ngăn cách tình cảm cũng như suy nghĩ giữa ba, mẹ & ngoại, rất rất khó mà có thể san sao cho bằng.
Mẹ gửi thư cho ba trong USB và mẹ nói ba đọc. 2 ngày sau, mẹ đọc được thư của ba con phản hồi. Khi viết thư cho ba con, lần nào đọc lại thư mẹ cũng khóc. Và khi mẹ đọc thư của ba con, mẹ lại khóc. Ba nói rằng ba rất buồn vì không ngờ trong lòng mẹ, ba lại tệ đến thế. Nhìn vẻ mặt của ba con những lúc chào con đi làm, mẹ cũng thấy chạnh lòng xót xa lắm. Nghĩ đến cảnh sau này con không có nhiều dịp để có ba con bên cạnh như thế (mà hiện giờ thì thực tế cũng đã là như vậy rồi), mẹ cũng cảm thấy lòng mình lung lay và muốn nghĩ lại. Thế nhưng, khi mẹ nhớ lại những chuyện cứ lặp đi lặp lại trước đây, mẹ sợ nếu mình yếu lòng, khi chuyện này trôi qua thì rồi mẹ sẽ lại phải khóc thầm trong nhiều nhiều năm nữa. Nghĩ đến đó mẹ lại thấy không muốn nghĩ lại nữa. Thà đau một lần rồi thôi, chứ không thể cứ đau hoài được. Mà nếu tình hình này cứ như thế thì mẹ và ngoại sẽ còn phải đau dài dài. Mẹ thực sự rất khó nghĩ, không biết phải chọn con đường nào: tiếp tục chịu đựng để cho con có cha, cho gia đình này có một cái vỏ bọc bình thường chứ chẳng dám mơ tới cái vỏ bọc hạnh phúc nữa; hay là dứt khoát, chấp nhận thương đau và tự đứng lên tự dựa vào bản thân, sống trong vất vả một mình nuôi con khôn lớn nhưng được cái là không phải sống trong chịu đựng, mệt mỏi về tinh thần từng ngày nữa.
Hoàn cảnh của mẹ lúc này, có nói ra chắc chẳng ai hiểu. Chỉ có người trong cuộc mới thực sự cảm nhận và hiểu được vì sao lại ra nông nỗi này. Mẹ hoàn toàn không muốn làm tan vỡ một gia đình, mà đó lại là gia đình của chính mình. Nếu ngồi quy trách nhiệm cho từng người để tìm ra nguyên nhân lỗi là do ai thì chắc là ba con không nhận đâu. Vậy thì chắc là lỗi do mẹ rồi. Mẹ đã sai lầm và nông cạn trong lựa chọn làm bạn đời của ba con trong khi những khác biệt giữa ba và mẹ thuộc về bản chất, lối sống, suy nghĩ và nề nếp gia đình, không thể nào thay đổi được. Mẹ nghĩ đơn giản chỉ cần có tình yêu thì mọi việc có khó đến mấy cũng sẽ có cách giải quyết. Nhiều lúc mẹ cứ tự hỏi vì sao ngày xưa mình lại suy nghĩ như thế. Lúc ấy mẹ nghĩ mình đã đúng, mẹ sẽ không ân hận vì lựa chọn của mình. Nhưng giờ mẹ lại nghĩ có lẽ mình đã rất sai ngay từ những ngày đầu quen ba con. Có nhiều người được hỏi có hối hận không khi có quyền chọn lại con đường mình đi trong quá khứ thì họ trả lời không hối hận. Đó là những người cực kỳ may mắn. Còn mẹ, nếu cho mẹ chọn lại, mẹ sẽ không chọn con đường này. Thế nhưng giờ thì mọi chuyện đã quá muộn rồi. Mọi chuyện không chỉ liên quan đến mẹ và ba, mà giờ còn liên quan trực tiếp đến con, đến ngoại và nội. Mẹ không biết phải giải bài toán này như thế nào bây giờ nữa.
Ba con nói rằng nếu như ngày xưa mẹ cứ ở bên nhà nội, cuối tuần về nhà ngoại thì sẽ không có những va chạm trong cuộc sống chung với ngoại, không khiến ngoại phải phiền lòng và tình cảm của ba mẹ không tệ đến mức như bây giờ. Ba con suy nghĩ thật ích kỷ. Mẹ là đứa con duy nhất trong gia đình, trong khi ba con là một trong 7 người con của ông bà nội. Mấy ngày ngắn ngủi mẹ ở bên nhà nội mà mẹ cảm thấy như dài gần cả năm trời với những khác biệt ngay cả thói quen ăn uống và sinh hoạt gia đình. Trong lòng mẹ cứ canh cánh nỗi lo về ông bà ngoại, tuổi già sức yếu, thui thủi vào ra trong căn nhà trống vắng. Đúng là chỉ khi nào thật sự sống trong hoàn cảnh ấy thì mới hiểu, có sống trong chăn mới biết chăn có rận. Ba con cứ nói mẹ không biết nghĩ cho ông bà nội con, cưới dâu về được 3 tuần là mẹ đã về nhà ngoại ở, thử hỏi cảm nhận của ông bà nội thế nào. Vậy mọi người bên nhà nội có từng nghĩ cho cảm nhận của mẹ và ngoại hay chưa? Hay có nghĩ mà cũng không hiểu được? Từ đầu đã biết là nhà ngoại neo người, thì việc chàng rể về đây sống chung với ba mẹ vợ, thêm người cho vui nhà vui cửa cũng là điều hợp lý thôi, việc gì mà phải ở nhà nội một thời gian chi nữa. Đến khi bác con lấy vợ, bác gái có phải ở nhà chồng ngày nào đâu.
Đã có quá nhiều chuyện xảy ra, mẹ chẳng thể nào nói hết ra được. Đôi khi có chuyện nào đó làm gợi nhớ lại những chuyện cũ, mẹ nhận ra rằng mình rất ít khi có được hạnh phúc. Vậy thì cuộc hôn nhân này sẽ đi về đâu nếu mục đích hôn nhân là xây dựng gia đình hạnh phúc như một cái bóng nhạt nhòa lúc ẩn lúc hiện như thế. Ngay từ những ngày đầu ba mẹ cưới nhau, mẹ đã phải trải qua những đêm thức trắng, rồi những ngày tháng sống trong nước mắt, đợi chờ, đau khổ, chịu đựng, hờn ghen, thất vọng, buồn phiền... Có lẽ mẹ đã quá mơ mộng về một hạnh phúc trong đời thường, hoặc mẹ đã kỳ vọng quá nhiều ở ba con. Thế nên, khi không được như ý, mẹ cảm thấy thất vọng, đâm ra buồn phiền, chán nản.
Đã rất nhiều lần mẹ muốn quên hết tất cả, chịu đựng, tha thứ và bỏ qua để tiếp tục sống, mưu cầu hạnh phúc, hy vọng một ngày nào đó tình hình thay đổi khá hơn. Nhưng giờ đây mẹ không còn niềm tin đó nữa. Mẹ nhận ra rằng cái gì thuộc về bản chất cố hữu thì không thể nào thay đổi được nữa.
Có lẽ một lúc nào đó mẹ sẽ thu xếp thời gian và ngồi viết lại hồi ký 5 năm sau đám cưới, để nếu con có đọc được thì sẽ hiểu được phần nào quyết định của mẹ ngày hôm nay.
Ba con nói rằng cuộc sống quá khó khăn, hoàn cảnh khắc nghiệt khiến ba thay đổi một phần tính cách nên thiếu đi sự lãng mạn, quan tâm, chăm sóc mẹ. Nhưng ngồi nhớ lại những chuyện trước đây để nhận định lại vấn để, những chuyện trong quan hệ giữa ba và mẹ, với cả ông bà ngoại, mẹ xâu chuỗi từng việc từng việc lại, mẹ thấy mình không đủ tự tin để tiếp tục tin tưởng vào một ngày mai tươi sáng nếu tiếp tục đi trên con đường này cùng ba con.
Mẹ không muốn một ngày nào đó con giật mình dậy trong đêm vì những tiếng động lớn do ba con gây ra khi trở về nhà trong hơi men. Có thể con sẽ cảm thấy buồn khi không có ba bên cạnh mỗi ngày đưa đi học, đón con về. Nhưng vẫn còn hơn là con sẽ cảm thấy chạnh lòng khi mẹ đưa con đi nhà sách, đi siêu thị chơi, nhìn người ta có cha có mẹ dẫn đi, trong khi ba con nằm ở nhà ngủ, xem TV hoặc đi ăn uống tiệc tùng đâu đó. Có thể con sẽ cảm thấy thiệt thòi mỗi khi sinh nhật mẹ tổ chức cho con ở lớp chứ không làm ở nhà, nhưng con sẽ không thấy buồn như khi biết rằng ba con sốt sắng với sinh nhật của con nuôi, của cháu ba, thậm chí là cháu của bạn ba hơn là sinh nhật của con. Vì từ nhỏ đến lớn ba không có tổ chức sinh nhật ở nhà. Ba không thể hiểu được cảm giác hạnh phúc trong ngày sinh nhật khi có ba mẹ và người thân trong gia đình bên cạnh. Có thể con sẽ hỏi vì sao con có rất ít hình chụp chung với ba, với ông bà nội, mẹ sẽ trả lời rằng vì ba con không thích chụp hình, không thích chụp với ông bà ngoại, ba cũng không có hứng thú chụp hình cho con ngay từ những ngày con còn là một đứa trẻ sơ sinh như bao ông bố trẻ khác. Những hình lúc nhỏ của con ở mọi hoàn cảnh, mọi tư thế, mọi cảm xúc và cả sau này nữa cũng chỉ là những tác phẩm từ niềm đam mê, thú vui của riêng mẹ mà thôi. Và những tấm hình mẹ con mình là do mẹ nhờ thợ chụp. Mẹ xin lỗi là đã không thể tạo và giữ được cho con một gia đình hạnh phúc, trọn vẹn có đủ mẹ, đủ ba và anh chị em. Mẹ chỉ có thể cho con một tình yêu vô bờ bến, không đắn đo, không thay đổi và một sức khỏe tốt, một tâm hồn đẹp cùng một nền tảng vững chắc về kiến thức, để sau này con bước vào đời có thể tự đứng và bước đi bằng chính đôi chân, khối óc và con tim của mình và sống tốt với cuộc đời này mà thôi.
Mẹ biết mẹ quyết định như thế là càng tự làm khó cho mình trong khi hiện tại đã quá nhiều khó khăn chồng chất. Nhưng mẹ vẫn sẽ quyết định như thế, đơn giản chỉ vì "giọt nước cuối cùng đã làm tràn ly"...